Hai người Tiết Hữu
Bân và Tiết Vô Ưu nghe vậy, liền sửng sốt.
Tống Hiểu có bao giờ
từ chối ý tốt của Tiết Hữu Bân, cô chỉ ước rằng anh ta sẽ đối xử thật tốt với
mình.
Chẳng lẽ vì rơi xuống
nước nên tức giận?
“Em đang giận sao?”
Tiết Hữu Bân ngập ngừng hỏi, đôi mắt lướt qua khuôn mặt Tống Hiểu.
Anh ta muốn quan
sát cảm xúc của cô, nhưng vừa nhìn cô, trong lòng anh ta không khỏi cảm thấy ớn
lạnh,
Cũng thật xấu!
Tuy nhiên, anh ta vẫn
giữ nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt, thấy Tống Hiểu không nói lời nào, Tiết Hữu
Bân liền nhận định cô là sinh bệnh nên cáu kỉnh, vì thế tiếp tục nói: “Tống Hiểu,
em cứ nhận lấy đi, đây là tấm lòng của anh. Biết em rơi xuống nước, anh rất lo
cho em, rất muốn gặp em sớm hơn, nhưng công ty... chuyện này vốn không nên đề cập
trước mặt em, nhưng anh không muốn em hiểu lầm anh.” Nói rồi, Tiết Hữu Bân tỏ ra sắc mặt khó xử “Gần
đây, trong công ty xảy ra một số chuyện lớn, thực sự khiến anh rất bận muốn sứt
đầu mẻ trán, nói đến đây cảm thấy hổ thẹn. Hôm đó anh định nói chuyện với Phó Lễ
về chuyện của chúng ta. Dù sao, trong lòng anh và em tâm ý tương thông, anh
không hy vọng em gả cho hắn, anh cũng biết em căn bản là không thích hắn, nhưng
không ngờ hắn thế nhưng..... Thế nhưng quấy rối thư ký của anh!”
Lời vừa nói ra, Tống
Hiểu nhíu mày.
Thấy sắc mặt Tống
Hiểu không được tốt, Tiết Hữu Bân trở nên kích động: “Thư kí Thôi mới đến công
ty bọn anh không lâu, cô ấy rất xinh đẹp lại có năng lực, vì hôm đó có việc
riêng nên anh để cô ấy đợi ở văn phòng, bên trong chỉ có ba người bọn anh, Phó
Lễ thế nhưng làm những điều vô sỉ đó trước mặt anh, anh ngăn hắn lại, hắn còn đả
thương anh, hắn quả thực chính là mặt người dạ thú!” Sau đó anh ta lộ ra cánh
tay bị bầm tím nhưng vẫn còn vài vết xước.
Tống Hiểu hiểu rõ,
đây rõ ràng là bị nữ nhân cào, Tiết Hữu Bân làm ra vết bầm để che đậy, kiếp trước
nàng hết lòng tin tưởng anh ta, hiển nhiên sẽ không hoài nghi anh ta, hiện tại
xem ra, mặt người dạ thú hẳn là anh ta đang tự nói mình đi!
Tống Hiểu lộ ra vẻ
kinh ngạc và lo lắng, cẩn thận nhìn cánh tay Tiết Hữu Bân, tức giận nói: “Phó Lễ
hắn yếu như vậy, sao có thể đánh anh thành ra như vậy! Thật quá đáng!” Tiết Hữu
Bân vui sướng, Tống Hiểu cuối cùng lại là Tống Hiểu quen thuộc, nhưng nghĩ lại,
cô nói Phó Lễ yếu như vậy, chẳng phải nói anh ta ngay cả ma ốm cũng không đánh
lại sao?
Tiết Hữu Bân xấu hổ
rút tay về, “Không có việc gì, chỉ là vết thương nhỏ không thành vấn đề.”
Sau đó anh ta nháy
mắt với Tiết Vô Ưu, Tiết Vô Ưu hiểu ý, vội vàng kéo Tống Hiểu ngồi xuống, phẫn
nộ nói: “Chị Hiểu, chị có biết điều gì quá đáng hơn không? Phó tiên sinh không
biết hắn đã dùng cách gì để mua chuộc thư ký Thôi, khiến cô ấy một mực chắc chắn
là anh trai đã làm chuyện như vậy, tình hình bây giờ đối với anh ấy không tốt, chính
là bị bỏ tù!”
“Sao lại có thể như
vậy?” Tống Hiểu vô cùng kinh ngạc.
“Lúc đó mọi người
trong công ty đều đã tan làm nên ngoài Phó tiên sinh, anh trai và thư ký Thôi
ra thì không có ai khác. Bây giờ hai người họ một mực cho rằng chính anh trai
em làm chuyện như vậy, đây chính là đổi trắng thay đen, rõ ràng anh trai yêu chị
nhiều như vậy, thâm chí còn giúp Phó tiên sinh khuyên thư ký Thôi không cần đem
chuyện này lộ ra bên ngoài, dù sao chuyện cũng đã xảy ra rồi, hắn lại là chồng
sắp cưới của chị, làm vậy cũng không tốt cho chị. Nhưng hiện tại bọn họ cư
nhiên thông đồng với nhau vu oan cho anh trai, Chị Hiểu Hiểu, chị nhất định phải
giúp anh trai.”
Tiết Vô Ưu nói một
cách vô cùng sống động.
Nghe có vẻ rất bình
thường.
Tống Hiểu liếc nhìn
bộ dáng đạo đức giả của hai người họ, trong lòng vô cùng chán ghét, nhưng ngoài
mặt lại chiều theo ý bọn họ, lo lắng hỏi: “Vậy chị có thể giúp gì cho Hữu Bân?”

Post a Comment