Tiết Vô Ưu nghe Tống
Hiểu hỏi như vậy, lời nói khẩn trương, gần như lập tức thốt ra “Chúng ta hẹn
Phó tiên sinh vào tối 7h ở nhà hàng Thịnh Thế cùng nhau dùng cơm, chị Hiểu Hiểu,
chị đi cầu xin Phó tiên sinh, làm cho hắn thừa nhận chuyện này là do hắn làm,
Phó tiên sinh không phải rất nghe lời chị nói sao!”
Tống Hiểu mặt mày
buông xuống.
Kiếp trước, bọn họ
chính là dùng yêu cầu này để nhờ cô đi thuyết phục Phó Lễ, làm cho Phó Lễ nhận
tội thay cho Tiết Hữu Bân.
Thậm chí còn không
ngại để cô cùng Phó Lễ gạo nấu thành cơm... Sau đó còn nói rằng Phó Lễ vì muốn
lấy cô mà bỏ thuốc vào rượu của cô, điều này chứng tỏ Phó Lễ là một kẻ hèn hạ
vô liêm sỉ.
Hiện giờ nghĩ lại,
e rằng chuyện này đã được Tiết Hữu Bân và Tiết Vô Ưu lên kế hoạch từ lâu!
Điều đó, khiến cho
cô không thể không gả cho Phó Lễ, Phó Lễ còn bởi vì vậy mà bị đuổi ra khỏi Phó
gia, bị người phỉ nhổ.
Mà Tiết Hữu Bân thì
danh lợi song tu, đường làm quan rộng mở.
·
Danh
lợi song tu: đạt được cả danh và lợi.
·
Đường
làm quan rộng mở: đạt được như ước nguyện
Móng tay cắm vào thịt,
vốn là tội ác của kẻ nào đó, cô đã thông suốt sẽ trả lại cho hắn tất cả!
Tống Hiểu ngẩng đầu,
trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, “Nhưng chị đã từ chối, hơn nữa chị cũng không muốn gả
cho hắn, chị sợ hiện tại hắn sẽ không vì chị mà buông tha cho Hữu Bân.”
Tiết Hữu bân nghe Tống Hiểu nói như vậy, trong mắt hiện lên
tia mất kiên nhẫn, nhưng lời nói vẫn rất dịu dàng, “Hiểu Hiểu, anh là thật lòng
yêu em, hiện tại anh gặp nguy hiểm, em coi như giúp anh, thay anh đi cầu xin hắn,
mặc dù cuối cùng hắn không nể mặt em tha cho anh cũng không sao, chỉ cần em có
tâm, chỉ cần anh biết em cũng yêu anh, cho dù thật sự bị hắn hãm hại bỏ tù, anh
cũng cam lòng!”
Lời của Tiết Hữu
Bân vừa nói xong càng trở nên thâm tình, trìu mến. Giống như anh ta thật sự
không quan tâm.
Tống Hiểu thấy bộ dạng
này của anh ta chỉ cảm thấy buồn cười, anh ta thực sự có tài diễn xuất đỉnh
cao, không đi làm diễn viên thật sự là đáng tiếc, bộ dáng chân thành thâm tình này,
có thể khiến cho đời trước của cô bị lừa đến nói gì nghe nấy.
Tiết Vô Ưu thuận thế
trợ giúp, lắc lắc cánh tay của Tống Hiểu, “Chị Hiểu Hiểu, chị đi đi mà, anh
trai đối xử với chị tốt như vậy, chị cũng không thể bỏ mặc anh trai nha.”
“Nhưng......” Tống
Hiểu vẫn còn băn khoăn.
Tiết Hữu Bân thấy
thế, có chút tức giận, thái độ liền cứng rắn đứng lên, hai tay đặt lên vai Tống
Hiểu, làm cho cô nhìn thẳng vào anh ta, nói: “Hiểu Hiểu, vì anh ngay cả chuyện
nhỏ này em cũng không nguyện ý giúp? Điều này thật khiến anh hoài nghi, em rốt
cuộc có thật lòng yêu anh hay không? Em có phải chưa bao giờ nghĩ tới chúng ta
sau này, nếu anh bị cảnh sát bắt đi, về sau ai tới quan tâm em, chăm sóc em,
người khác đối tốt với em, có thể là vì tiền của em, nhưng điều anh yêu chính
là vẻ đẹp bên trong của em, lòng người hiểm ác, anh là thật sự lo lắng em khi ở
một mình!”
Tổng Hiểu liếc nhìn
hai tay đang đặt trên vai mình, con ngươi lạnh lùng hiện lên tia chán ghét khó
phát hiện, gạt tay Tiết Hữu Bân ra, cô đứng lên, cách hai người này xa một chút,
mới thỏa hiệp nói: “Đã như vậy, buổi chiều em sẽ đi cùng các anh, dù sao em
cũng không hy vọng người tốt bị oan uổng, về phần người xấu tất nhiên phải bị
trừng phạt!”
Nếu cô không đi,
Phó Lễ dù thế nào cũng không thể thoát khỏi việc bị Tiết Hữu Bân hãm hại.
Cô không muốn hắn gặp
nguy hiểm.
Kiếp này, hãy để cô
bảo vệ anh!
Tiết Hữu Bân nghe Tống
Hiểu nói như vậy, kích động đứng lên, “Thật tốt quá, cảm ơn em Hiểu Hiểu, anh
biết em sẽ không bỏ mặc anh, em yên tâm, sau này anh nhất định quý trọng em gấp
bội.”
“Ân”
Nghe lời nói dối của Tiết Hữu Bân, trên mặt cô lộ ra ý cười nhợt nhạt, trong
mắt hiện lên tia sát ý tàn nhẫn.
Bảy giờ tối, nhà
hàng Thịnh Thế.
Tống Hiểu, ba người
đã sớm đặt bàn trước.
Chỉ chốc lát sau,
Phó Lễ đẩy cửa bước vào.

Post a Comment