Chương 12 Tống tiểu thư đến Phó gia
Hai người hầu đang
bận rộn chuẩn bị đám cưới của Phó Lễ trong ba ngày tới. Nhưng trên mặt mọi người
đều không có một chút vui mừng, ai nấy đều buồn rầu, một vẻ thê lương, khổ sở.
Ngày hôm qua bác sĩ có tới khám bệnh cho Phó Lễ, nói thân thể hắn chỉ sợ không
còn nhiều thời gian, chỉ có thể chăm sóc thật tốt, sống được ngày nào hay ngày ấy.
Phó gia bắt đầu suy
tàn do cái chết bất ngờ của Phó Nghiệp Thành và con trai cả Phó Kỳ, chỉ còn lại
hai mẹ con Lâm Uyển Lan và Phó Lễ nương tựa lẫn nhau. Vì Phó Lễ ốm yếu, bệnh tật
nên hầu hết tài sản của gia đình hiện đang thuộc quyền sở hữu của con nuôi Phó Kính
Thành, cũng chính là một nhà anh trai của Phó Nghiệp Thành chiếm lấy.
Mà chỗ ở của Lâm Uyển
Lan và Phó Lễ chẳng khác gì cái vỏ trống rỗng. Nhìn bề ngoài thì có vẻ đẹp đẽ nhưng
thực chất cuộc sống của họ còn không bằng một gia đình nghèo.
Trong phòng, Lâm Uyển
thở dài, nhìn Phó Lễ đổ bệnh trên giường, trong mắt hiện lên vẻ đau lòng, bà đắp
chăn cho anh mà không khỏi rơi nước mắt.
“Tiểu Lễ, con nhất
định phải khỏe lại, gia đình này không thể thiếu con, mẹ cũng không thể sống
thiếu con được.” Bà mất đi chồng và con trai cả ở tuổi trung niên đã là điều vô
cùng bất hạnh, giờ đây đứa út của bà cũng như thế này... Làm sao bà có thể sống
được? ...
“Con trai, Mộc Lan
đã về nước, mẹ đã đề nghị nó kết hôn với con. Mẹ không ngờ rằng, đứa nhỏ đó lại
trọng tình trọng nghĩa đến vậy, con phải mau chóng tỉnh lại, sau khi kết hôn,
con có thể có một cuộc sống tốt đẹp hơn và cùng Mộc Lan có một cuộc sống bình
yên, như vậy mẹ đã mãn nguyện rồi.” Lâm Uyển Lan lau nước mắt, bình tĩnh lại,
hiện giờ Phó Lễ đã hôn mê bất tỉnh, bà phải phấn chấn lên, lúc này người giúp
việc gõ cửa báo: “Phu nhân, Tống tiểu thư đến.” Lâm Uyển Lan sửng sốt, nó đến
làm gì? Bà đối với Tống Hiểu trong lòng vẫn có chút để ý. Chẳng qua Tống Hiểu chỉ
là dựa vào tình nghĩa huynh đệ của Tống tiên sinh và Nghiệp Thành, trước khi chết
liền giao phó cho tiểu Lễ, nó chẳng những sỉ nhục tiểu Lễ mà còn lăng nhăng với
tổng giám đốc công ty Lăng Hàn trong khi đang có hôn ước với tiểu Lễ, điều này
khiến tiểu Lễ bị coi thường.
Hơn nữa tác phong của
nó chẳng giống tiểu thư chút nào, bà không thích, người xứng đôi với tiểu Lễ phải
là một người hiền lành, hiểu biết và nhã nhặn. Không thể giống như Tống Hiểu được.
Thật may mắn, tiểu Lễ đột nhiên tỉnh ngộ, hủy hôn ước với nó, không còn bướng bỉnh
nữa. Hiện giờ bà cũng không còn liên quan gì đến nó nữa, không gặp cũng không
sao.
Nghĩ vậy, Lâm Uyển
Lan nói: “Nói với nó, Phó gia cùng Tống gia không còn hôn ước, hiện tại coi như
nó đạt được ước nguyện, mời nó về đi.” Nữ giúp việc liền nghe theo, bất quá rất
nhanh liền trở lại, nói với Lâm Uyển Lan những gì Tống Hiểu đã nói “Phu nhân,
cô Tống sẽ không rời đi. Cô ấy nói, hôm nay cô ấy phải gặp được thiếu gia.....”
“Tiểu Lễ đã như vậy rồi, nó còn muốn thế nào?”
Lâm Uyển Lan tức giận, trực tiếp đánh gãy lời nữ giúp việc, dựa vào cái gì mà
tiểu Lễ phải nghe lời nó! Nó chẳng lẽ hại tiểu lễ còn chưa đủ sao? Đúng rồi, bà
cảm thấy tiểu Lễ bị như hiện giờ cùng Tống Hiểu không thoát được có liên quan.
Tống Hiểu ỷ vào tiểu
Lễ nghe lời nó mà lần nào cũng làm khó anh, mùa đông bắt anh đứng trong tuyết
suốt đêm, mùa hè bắt anh vào rừng tìm đom đóm. Hơn nữa, thân thể tiểu Lễ vốn đã
ốm yếu, sau tất cả những chuyện đó, cơ thể thậm chí còn tệ hơn trước. Là một
người mẹ, nhìn đứa con của chính mình bị một nữ nhân hành hạ, chơi đùa như vậy,
không tức giận là giả. “Nó nhất định phải để Phó Lễ chết mới vừa lòng sao?”
Nghĩ tới đây, Lâm Uyển Lan càng tức giận hơn, bi thương đến nghẹn ngào.
Tiểu Lễ của bà thật
sự quá khổ rồi..... nữ giúp việc thấy vậy, nhanh chóng giải thích: “Phu nhân,
không phải vậy. Cô Tống nói rằng cô ấy có cách để chữa khỏi bệnh cho thiếu gia.”
<< << Chương trước Chương sau >> >>

Post a Comment