Sau khi trọng sinh, cô trở thành hoang tưởng của Phó tiên sinh chương 11

 

Chương 11 Cô dâu Cát Mộc Lan

“Tống Hiểu? Cô ta không phải là một người phụ nữ ngu ngốc, không có đầu óc sao? Hơn nữa cô ta luôn ái mộ anh, anh nói gì nghe nấy, sao cô ta có thể gạt chúng ta, vả lại cô ta luôn ghét cái gã bệnh hoạn Phó Lễ đó...” Tiết Hữu Bân còn chưa kịp nói xong, điện thoại của Tiết Vô Ưu vang lên. Cô ta nhấc điện thoại lên, nhìn trên màn hình hiển thị dãy số lạ, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, cô ta nhanh chóng né Tiết Hữu Bân, đi về phòng, khóa chặt cửa lại rồi mới nghe điện thoại. Đầu dây bên kia không biết nói cái gì, Tiết Vô Ưu có chút chói tai đưa điện thoại ra xa, trên mặt lộ ra vể hối hận.

Người bên kia dần dần bình tĩnh lại, Tiết Vô Ưu mới thận trọng mở miệng: “Xin ngài bớt giận, lần này quả thực là lỗi của tôi, tôi sẽ tự mình nhận lấy hậu quả, ngài yên tâm, tôi sẽ không dám coi thường kẻ địch nữa.” Trên mặt cô ta hiện lên vẻ hung dữ, giọng điệu kiên quyết và hung ác: “Lần này tôi nhất định sẽ nhốt cô ta lại đánh cho vạn kiếp bất phục!” Đầu dây bên kia không nói thêm gì nữa, cúp điện thoại. Tiết Vô Ưu nhìn điện thoại đã cúp máy, cười khổ, lời cô ta thốt ra lộ ra cảm xúc bất lực, “Trong lòng ngài, tôi là cái gì...” Vừa nói xong, cơ thể cô ta mềm nhũn, ngã xuống sàn.

Ánh mắt cô ta nhìn viên thuốc màu đen trên bàn, cô ta ngơ ngác nhặt lên, cho vào miệng rồi nuốt xuống. Giây tiếp theo, Tiết Vô Ưu cảm thấy khó thở, cơ thể như có ngàn mũi tên đâm vào tim, lúc nóng lúc lạnh, cực kỳ khó chịu. Cả người cô ta cuộn tròn lại, mím chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, đôi mắt mở to đầy đau đớn, nhìn vào bóng tối vô biên với vẻ kinh hãi. Khi Tiết Vô Ưu tỉnh lại thì đã là ngày thứ hai. Cả người cô ta ướt đẫm mồ hôi, tắm rửa một cái, sửa sang lại một chút rồi đi ra ngoài. Không quan tâm trong lòng Tiết Hữu Bân có bị tổn thương hay không, cô ta một mình đến quán cà phê gặp một người phụ nữ.

Nhìn từ bên ngoài có thể thấy người phụ nữ này có khuôn mặt ưa nhìn, vẻ đẹp chim sa cá lặn.

Từ ngày đó, Tiết Hữu Bân có đến tìm Tống Hiểu vài lần nhưng đều bị Tống Hiểu cự tuyệt. Hiện tại hắn ta có thể nói là múc nước bằng chiếc thúng tre như công dã tràng. Phải nói là thảm càng thêm thảm. Không chỉ công ty phá sản mà còn phải gặp quan tòa. Thư ký Thôi đã đưa anh ta ra tòa vì tội quấy rối cô ấy, sự việc cũng thu hút sự chú ý của dân chúng. Có lẽ anh ta bận kiện tụng nên sau nhiều lần bị từ chối, anh ta cũng không làm phiền cô nữa. Về phần Phó Lễ, Tống Hiểu đã không gặp lại anh kể từ ngày hai người họ chia tay, và Phó Lễ quả thực đã hủy hôn ước với cô.

Lần đầu nghe được lời này, cô còn có chút bối rối, bọn họ đã dây dưa với nhau lâu như vậy, chẳng lẽ từ đây bọn họ sẽ không còn liên quan gì tới nhau nữa sao? Thật ra cô vẫn luôn có một thắc mắc, đó chính là cô không hiểu tại sao Phó Lễ lại đối xử tốt với cô như vậy, cô chưa bao giờ nghĩ rằng đó là vì tình yêu... Cô không nhìn thấy sự ái mộ trong mắt anh. Dù là kiếp trước hay kiếp này, anh cũng chưa từng yêu cô... Vậy cô nên để anh rời khỏi thế giới của cô hay để anh ở bên cạnh cô..... Ngay khi Tống Hiểu đang bối rối không biết nên cư xử thế nào với Phó Lễ thì giúp việc đưa thiệp mời tới cho cô.

Tống Hiểu nhíu mày “Đây là cái gì?” Người gửi thiệp mời từ nhà họ Phó nói rằng Phó tiên sinh bị bệnh không thể rời giường nên nhà họ Phó đã sắp xếp một cuộc hôn ước cho ngài ấy, nói rằng đó là một dịp mừng đối với ngài ấy. Đó là thiệp mời đám cưới. Đám cưới sẽ được tổ chức vào ba ngày nữa.

“Cái gì!” Tống Hiểu kinh hãi, thiệp mời từ trên tay rơi xuống, mở ra, có thể thấy hai cái tên trên đó – chú rể: Phó Lễ, Cô dâu: Cát Mộc Lan


<< << Chương trước                                                                                        Chương sau >> >> 

Post a Comment