Chương 10 Chúc cô hạnh phúc
Bạch kỳ nhìn tấm thẻ,
khóe mắt giật giật.
Quả là lão đại, ra tay cũng không tầm thường, phí khám bệnh tùy tùy tiện tiện
cũng là một tờ chi phiếu.
Phó Lễ bước ra
ngoài, sắc mặt trở lại vẻ tái nhợt như thường lệ. Anh xoa đầu, trông có vẻ khó
chịu, cơ thể nghiêng về phía trước như sắp ngã. Tống Hiểu thấy thế liền chạy
ngay tới đỡ lấy anh, mùi bạc hà nồng nặc lập tức xông vào mũi cô, Tống Hiểu
không khỏi nhíu mày, anh đang dùng nước hoa sao? ! Nhưng cô vẫn mơ hồ ngửi thấy
mùi máu, có phải anh đang cố ý che đậy nó không?
Đẩy nhẹ một cái,
Phó Lễ từ trên người Tống Hiểu đứng lên, sau khi đứng vững, hắn xin lỗi cô:
“Xin lỗi, tôi có hơi choáng váng.”
“Sao lại choáng
váng đầu? Bác sĩ nói thế nào?” Nghe Phó Lễ nói xong, Tống Hiểu không khỏi căng thẳng,
không biết thuốc của Tiết Vô Ưu còn có thành phần nào khác gây tổn hại đến thân
thể không?
Hơn nữa thân thể
Phó Lễ suy nhược, nếu vì chuyện này mà lại bị thương... nghĩ đến kiếp trước, sức
khỏe của hắn càng ngày càng suy yếu, cuối cùng bệnh nặng đến nỗi không thể rời
khỏi giường mà chết.... Không được, cô không thể để chuyện này xảy ra thêm lần
nào nữa, anh nhất định phải khỏi bệnh, hơn nữa hiện tại cô còn có thông tin
liên lạc của Phạm Ngữ Hạ Lan, cô có thể nhờ dì ấy giúp Phó Lễ một chút. Nghĩ
như vậy, Tống Hiểu âm thầm hạ quyết tâm. Vậy thì cuối tuần này đi, dù sao thân
thể Phó Lễ cũng không thể trì hoãn thêm được nữa, phải càng sớm càng tốt.
Phó Lễ ngước mắt
lên, vẻ mặt quan tâm liếc nhìn cô, giọng điệu thản nhiên nói: “Bác sĩ nói không
có gì nghiêm trọng, chỉ cần chú ý điều dưỡng thân thể nhiều hơn là được.”
“Vậy là tốt rồi.” Cô
thở phào nhẹ nhõm, lại thấy Phó Lễ nhìn mình chằm chằm, mới ý thức được mình dường
như quá nhiệt tình, liền nói: “Dù sao anh cũng là vị hôn phu của tôi, tôi đương
nhiên hy vọng anh sẽ không sao, nhưng tôi vẫn hy vọng anh cách xa Tiết Hữu Bân
càng xa càng tốt.” Hắn ta chính là mặt người dạ thú!
Nhưng Phó Lễ nghe Tống
Hiểu nói, tưởng rằng cô đang bất bình thay cho Tiết Hữu Bân, cụp mắt xuống nói:
“Cô yên tâm, sau khi trở về tôi liền công bố hủy bỏ hôn ước.” Tống Hiểu nghe
xong trong lòng có chút luống cuống. Ý của cô là cô không muốn anh bị tổn
thương a! Có phải anh đã hiểu lầm cái gì hay không? Cô vội vàng nói: “Anh.....” “Chúc cô hạnh
phúc.” Phó Lễ nói xong bốn chữ, liền xoay người rời đi với đôi mắt u ám. Để lại
Tống Hiểu vẫn còn đứng đó thẫn thờ trong
gió với một mớ hỗn độn, chúc cô hạnh phúc! Cô chỉ hạnh phúc khi có anh! Có hiểu
không?
Nhưng khi nghĩ lại, Tống Hiểu cũng biết thái độ của cô đối với Phó Lễ tệ đến
mức nào, anh nghĩ như vậy cũng là điều dễ hiểu. Tống Hiểu mím môi, ngón tay nắm
chặt thành nắm đấm, xem ra phải xử lý Tiết Hữu Bân và Tiết Vô Ưu trước rồi mới giải
thích cho hắn.
Ngày hôm sau, chuyện
tình của Tiết Hữu Bân và Tiết Vô Ưu bị đưa lên trang nhất. Tiêu đề vô cùng bắt
mắt - #Chủ tịch công ty Lăng Hàn có một đêm xuân cùng với một người phụ nữ bí ẩn
#hình ảnh kèm theo là Tiết Hữu Bân đỡ Tiết Vô Ưu tiến vào khách sạn Lan Trạch. Gây
ra không ít cuộc thảo luận sôi nổi. Ngay sau đó, hành vi quấy rối đồng nghiệp nữ
của Tiết Hữu Bân bị cư dân mạng vạch trần.
Trong lúc nhất thời,
Tiết Hữu Bân bị đẩy lên hotsearch, hoạt động kinh doanh của công ty Lăng Hàn xuống
dốc không phanh. Vì bị phóng viên truy đổi, đến tận buổi tối, Tiết Hữu Bân và
Tiết Vô Ưu mới tránh được tầm mắt của phóng viên rời khỏi khách sạn. Về đến
nhà, Tiết Hữu Bân liền đập bàn, vô cùng tức giận: “Sao lại có thể thành ra như
vậy! Vô Ưu, nhân vật chính hôm nay vốn là Tống Hiểu và Phó Lễ, sao có thể trở
thành hai chúng ta?” Tiết Vô Ưu cười lạnh, dùng ánh mắt hung ác liếc nhìn khuôn
mặt tức giận của Tiết Hữu Bân rồi mắng: “Ngu xuẩn, chúng ta bị Tống Hiểu lừa rồi.”

Post a Comment