Tiết Hữu Bân thấy vậy liếc nhìn Tiết Vô Ưu, cả hai nở nụ cười đắc thắng.
Chỉ cần Phó Lễ uống
cạn ly rượu này, trò hay sẽ bắt đầu!
Để thúc đẩy từng bước,
Tiết Hữu Bân nâng ly rượu dẫn đầu uống một hơi cạn sạch, giơ ly rượu trống trơn
lên với Phó Lễ, cười đắc thắng: “Phó Lễ, tới lượt ngươi!”
Trong mắt Phó Lễ hiện
lên tia hắc ám, ba người còn lại nhìn anh chăm chú, đem ly rượu đặt bên môi.
“Khoan đã!” Một tiếng
trầm thấp bất ngờ cất lên.
Phó Lễ dừng động
tác, đôi mắt trong veo chậm rãi nhìn về phía chủ nhân của giọng nói.
Chính là Tống Hiểu.
Không nhìn ra cảm
xúc của cô, nhưng Phó Lễ có thể nhìn thấy vẻ lo lắng thoáng qua trong đôi mắt lạnh
lùng đó.
Phó Lễ thu hồi ánh
mắt, đầu ngón tay ma xát thân ly rượu, nhìn chất lỏng sẫm màu bên trong, có
chút đăm chiêu.
Tiết Hữu Bân và Tiết
Vô Ưu nhìn Tống Hiểu, nghi hoặc khó hiểu.
Nếu cản trở một lần,
có thể nói rằng cô đầu óc không tốt, dù sao ai mà không có đồng đội heo? Nhưng
ba lần như vậy khiến hai người họ nghi ngờ.
Dưới con mắt hẹp của
anh ta, Tống Hiểu tất nhiên biết bọn họ đã nghi ngờ cô, nhưng cô chỉ khéo léo
cười, rót một chén trà vào trong chén, giải thích: “Phó Lễ, thân thể anh suy yếu,
không thích hợp uống rượu, em nghĩ nên thay rượu bằng trà sẽ thích hợp hơn.”
Nói xong, Tống Hiểu
đến bên cạnh Phó Lễ, lấy ly rượu trên tay hắn, thay vào đó là trà cô rót.
Động tác đó, đầu
ngón tay khó tránh khỏi đụng chạm.
Khóe môi Phó Lễ hơi
cong lên, ngón tay xoay xoay chén trà, đầu ngón tay còn lưu lại cảm giác Tống
Hiểu chạm vào, có chút mềm hơi ngứa,
“Không được!” Tiết
Hữu Bân có chút hoài nghi lên tiếng, anh ta bị động tác của Tống Hiểu làm cho
choáng váng, vì dụ địch, anh ta đã uống hết ky rượu có dược, nếu Phó Lễ không uống,
anh ta há chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu dại một giờ!
·
Kiếm
củi ba năm thiêu dại một giờ: nỗ lực trước đây đều trở nên vô nghĩa.
Tống Hiểu óc heo
này!
Cô rốt cuộc là đứng
bên nào?!
“Phó Lễ, lấy trà
thay rượu thì quá có lệ, huồng hồ thân thể anh không phải là không uống được rượu,
hơn nữa uống có chừng mực cũng giúp ích cho thân thể, để tỏ thành ý, tôi cảm thấy
anh cũng nên uống rượu như tôi, nhưng cũng không cần uống hết như tôi, chỉ một
chút, như vậy mới công bằng.” Vì để Phó Lễ uống ly rượu kia, Tiết Hữu Bân không
thể không nhượng bộ.
Dù sao Phó Lễ chỉ cần
uống rượu, nhiều ít cũng không quan trọng.
“Anh trai nói rất
đúng.” Tiết Vô Ưu gật đầu với Tiết Hữu Bân, trợ giúp khuyên Tống Hiểu.
“Hiểu Hiểu, chị yên
tâm, rượu này không nặng, Phó tiên sinh ít nhiều cũng có thể uống một chút.”
Nói xong, Tiết Vô Ưu muốn lấy ly rượu trong tay Tống Hiểu, cô theo bản năng né
tránh.
Giây tiếp theo,
lòng bàn tay chợt xẹt qua cảm giác lành lạnh.
Tống Hiểu kinh ngạc
nhìn Phó Lễ đoạt lấy ly rượu trong tay mình.
Phó Lễ ngẩng đầu
đem ly rượu đỏ uống một hơi cạn sạch, khi buông chén rượu, khóe môi tái nhợt vẫn
còn lưu lại chút rượu đỏ, môi mỏng cười, lộ ra tia tàn nhẫn dụ hoặc, ánh mặt
bình tĩnh nhìn Tống Hiểu, thanh âm ôn nhuận trấn an, “Một ly rượu mà thôi,
không sao.” Phó Lễ uống rượu, Tiết gia không khỏi vui mừng khôn siết.
“.....” Nhưng Tống
Hiểu lại buồn bực, cô nghĩ ra vô số biện pháp để ngăn Tiết Hữu Bân và Tiết Vô
Ưu ép Phó Lễ uống rượu nhưng lại không nghĩ tới Phó Lễ sẽ tự mình uống.
Nhất thời có cảm
giác bất lực, lật thuyền trong mang xối!
·
Lật
thuyền trong mang xối có hai nghĩa: Một
là gặp thất bại thảm hại, hai là thất bại bất ngờ xảy đến.
Đồng đội heo!
Cuối cùng cô vẫn lo
lắng Phó Lễ phải làm gì khi thuốc phát tác.
Nhưng khi nghĩ đến
Tiết Hữu Bân cũng uống, ánh mắt liền chuyển đến trên người Tiết Hữu Bân, Tống Hiểu
nhìn Tiết Hữu Bân giống như một con tôm, toàn thân đỏ bừng, đang sốt ruột lôi
kéo quần áo.
Trong lòng Tồng Hiểu
rung lên hồi chuông cảnh báo.
Anh ta đây là đang
lên cơn!

Post a Comment