“Anh trai, anh không sao chứ?”
Tiết Vô Ưu đương
nhiên cũng chú ý tới Tiết Hữu Bân có bất thường, vì thế liền giả bộ kinh ngạc
đi về phía anh ta.
Cô ta vì để thành
công, cố ý hạ dược mạnh.
Anh ta vừa mới uống
một ly, hiện giờ chỉ sợ không thể chậm trễ nữa.
Nghĩ đến đây, Tiết
Vô Ưu đi đến bên người anh ta, cô ta làm bộ như quan tâm sờ sờ trán Tiết Hữu
Bân, trợn tròn mắt, cố ý kêu lên, “A, anh phát sốt rồi!” Tiết Vô Ưu đặt tay lên
trán Tiết Hữu Bân đã bị anh ta nắm chặt, lòng bàn tay nóng rực, mê man thì thào
nói, “Không cần lo lắng....”
“Anh!”
Sợ Tiết Hữu Bân xảy
ra chuyện, Tiết Vô Ưu kinh hãi ra tiếng, ngắt lời anh ta. Che anh ta ở phía sau
người.
Cô ta ra vẻ trấn định
nói với Tồng Hiểu: “Chị Hiểu Hiểu, anh trai đột nhiên không thoải mái, em nghĩ tốt
hơn hết, em sẽ đưa anh trai em đến bệnh viện trước, túi của em để ở khách sạn
Lan Trạch phòng 702, bên trong có đồ rất quan trọng, nhưng vì tình huống hiện tại
khẩn cấp, em không có cách nào nói nhiều với chị, những thứ đó thật sự rất quan
trọng, phiền chị cùng Phó tiên sinh giúp em giữ chúng một lát.”
Tiết Vô Ưu lộ ra vẻ
lo lắng, thực chất cô ta cũng đang thật sự cảm thấy lo lắng, Tiết Hữu Bân hiện
giờ chỉ sợ không khống chế được.
Phải mau về nhà cho
anh ta uống thuốc giải!
Hơn nữa cũng phải
chắc chắn rằng Tống Hiểu và Phó Lễ phải ở cùng nhau!
Cho nên cô ta vội
càng bịa chuyện, cũng không biết cái thứ ngu xuẩn Tống Hiểu này có mắc câu
không, còn có Phó Lễ...... Vốn dựa theo kế hoạch, chỉ cần hai người bọn họ uống
hết hai ly rượu là có thể trực tiếp đem hai người đưa đến khách sạn, nhưng hiện
tại tuy đã làm cho Phó Lễ uống hết rượu, nhưng cũng rất nhiều phiền toái, cô ta
không biết nên làm như thế nào.... “Được rồi, Vô Ưu em mau đưa Hữu Bân đến bệnh
viện đi, đồ của em chị sẽ cùng Phó Lễ giúp em lấy.” Vẻ mặt Tống Hiểu lo lắng đứng
lên, thâm chí cô ta còn nhanh chóng đồng ý, như thể sợ Tiết Hữu Bân xảy ra chuyện
gì.
“Vậy phiền hai người!”
Trái tim treo lơ lửng của Tiết Vô Ưu rốt
cuộc cũng hạ xuống.
Cũng may, Tống Hiểu
vẫn như trước thật ngu xuẩn, chỉ cần cô ta nói đến chuyện của anh trai mình, cô
luôn dễ nói chuyện.
Nghĩ vậy, Tiết Vô
Ưu đỡ Tiết Hữu Bân xoay người đi ra ngoài.
Giây tiếp theo, sau đầu cô ta đau nhói, mắt tối sầm lại rồi ngất đi.
Tống Hiểu đánh bất
tỉnh Tiết Vô Ưu, liền vội vàng gọi tài xế đưa hai người họ đến khách sạn mà Tiết
Vô Ưu đã nói.
Làm xong mọi chuyện,
cô đi tới trước mặt Phó Lễ, còn chưa kịp nói chuyện, thân thể liền xoay vòng, bị
một bàn tay nóng bỏng ôm lấy. Mơ hồ còn có vị bạc hà lạnh thấu xương.
Trong lúc sững sờ,
một bàn tay to hữu lực nắm cằm cô, chịu đau buộc cô nhìn về phía anh.
Đôi mắt Phó Lễ vốn trong
suốt, giờ phút này là một mảnh đỏ tươi, hơn nữa làn da hắn vốn tái nhợt cũng đã
hồng hào, môi mỏng đỏ mọng. Giống như một quả táo chín.
Thèm muốn!
Tống Hiểu bất giác
nuốt nuốt nước miếng. Sau khi lấy lại tinh thần, cô mới mạnh mẽ giãy ra khỏi
lồng ngực hắn, nhưng bàn tay vừa tuột ra lại bị hắn bắt lấy.
Tống Hiểu kinh ngạc
nhìn Phó Lễ.
Hắn ẩn nhẫn chịu đựng,
trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi, môi mỏng gian nan nặn ra ba chữ ---
“Đi bệnh viện!”
Tới bệnh viên, bác
sĩ đang điều trị cho Phó Lễ, Tống Hiểu đem tình huống giải thích cho bác sĩ, sau
đó liền ngồi ở ngoài cửa chờ. Trong lòng có chút thấp thỏm bất an. Lo lắng đồng
thời cũng càng hối hận, kiếp trước cô thậm chí không muốn gặp hắn lần cuối.
Khi đó hẳn là hắn hận
cô đến chết đi.....
“Xin hỏi cô có phải
là Tống tiểu thư không?”
Đột nhiên, một giọng
nữ vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tống Hiểu.
Tống Hiểu ngẩng đầu,
nhìn thấy nữ nhân đi về phía mình, trong lòng tràn đầy nghi hoặc.

Post a Comment