Tống Hiểu ngẩng đầu,
bắt gặp ánh mắt của anh.
Con ngươi lạnh lùng
trong veo lóe lên, giây tiếp theo Phó Lễ nghiên đầu nhìn sang.
Tống Hiểu hơi cong
đầu ngón tay, ánh mắt dán trên người anh, trong lòng đau xót.
Khuôn mặt cấm dục của
người đàn ông hiện ra, làn da trắng bếch ốm yếu, đôi mắt trong veo xám xịt, lộ
ra vẻ hoang vắng u uất, đôi môi mỏng mím chặt, không thấy huyết sắc.
Mấy ngày không gặp,
anh gầy đi rất nhiều.
Một lúc sau, Tống
Hiểu nhìn sang chỗ khác, liền thấy Tiết Vô Ưu đứng lên, giả vờ khách khí mời
Phó Lễ ngồi, “Phó tiên sinh anh đến rồi, mời ngồi! Hôm nay mời anh đến, tôi
nghĩ rằng anh cũng biết chuyện gì. Chúng ta cùng Hiểu Hiểu là bạn tốt, Phó tiên
sinh anh lại là vị hôn phu của Hiểu Hiểu, không biết anh có thể vì Hiểu hiểu,
không cần vu oan anh trai tôi.”
Nói xong, Tiết Vô
Ưu cầm rượu vang trong tay.
Nhận lúc bọn họ
không chú ý, lặng lẽ bỏ vài giọt chất lỏng trong suốt vào trong ly.
Phó Lễ nghe vậy
nhíu mày.
Sau đó lại nghe Tiết
Hữu Bân tiếp lời nói: “Phó Lễ, chuyện này chính là lỗi của anh, vì thể diện,
tôi vốn đã khuyên thư ký Thôi không cần đem chuyện này nói ra ngoài, nhưng
không ngờ anh lại ác độc như vậy, cư nhiên mua chuộc thư ký Thôi. Hiện giờ anh
cùng thư ký Thôi lại cắn ngược lại tôi, tôi biết anh là ghen tị Hiểu Hiểu thích
tôi, không thích anh, nhưng hiện tại cô ấy cũng là vị hôn thê của anh, chuyện
này anh không cần tổn thương tôi, càng thương tổn cô ấy! Huống chi tình cảm đó
là chuyện của hai người, tôi cùng Hiểu Hiểu vốn là lưỡng tình tương duyệt, anh
vì chiếm tài sản, thế nhưng lại dùng thủ đoạn không đứng đắn đối phó ta, quả thực
chính là dã tâm của Tư Mã Chiêu, ai cũng biết! Sao Hiểu Hiểu lại nhìn không ra
chứ!”
Tiết Hữu Bân nói đến
kích động, đem ánh mắt hướng tới Tống Hiểu.
Dường như đang chờ
cô cùng anh ta mắng Phó Lễ.
Mà Phó Lễ cũng đem
ánh mắt mỏi mệt hướng lên người cô, chờ cô nói chuyện, trên mặt nhìn không ra cảm
xúc. Chỉ nắm tay che miệng ho vài tiếng rất nhỏ. Âm thanh khe khẽ động lòng người.
Tống Hiểu trong
lòng căng thẳng, ánh mắt lãnh đạm đột nhiên hướng lên người Tiết Hữu Bân, đem
ly rượu Tiết Vô Ưu đưa cô mang qua cho hắn, ngữ khí lạnh lùng, không cho cự tuyệt:
“Hữu Bân, hiện tại mặc kệ sự tình như thế nào, nếu ngươi muốn cầu xin Phó Lễ,
chúng ta nên bày tỏ thành ý, anh uống cạn ly rượu này, coi như chúng ta hòa giải,
mọi người đều vui vẻ! Em tin rằng hắn cũng sẽ không khó xử vu oan cho anh.”
“Hiểu Hiểu! Phó Lễ
hắn là cố ý hãm hại anh, cho dù chúng ta ăn nói khép nép van cầu hắn, hắn cũng
sẽ không buông tha cho anh.” Tiết Hữu Bân vừa nghe thì nóng nảy. Anh ta không
nghĩ đến sự tình lại biến thành như vậy, Tống Hiểu không phải nên cùng anh ta
làm khó xử Phó Lễ hay sao? Như thế nào cảm giác hiện tại người khó xử chính là
anh ta? Cô đưa chén rượu này khẳng định là không thể uống!
Nghĩ đến đó, Tiết Hữu
Bân chuyển ánh mắt từ ly rượu sang Tiết Vô Ưu.
Tiết Vô Ưu cho Tiết
Hữu Bân ánh mắt trấn an, tuy rằng cô ta cũng bất ngờ trước hành động đột ngột của
Tống Hiểu, nhưng cô ta so với Tiết Hữu Bân bình tĩnh hơn, bưng ly rượu khác đưa
cho Phó Lễ, nói: “Phó tiên sinh tôi cảm thấy chị Hiểu Hiểu nói rất đúng, chuyện
này nói đến cùng bất quả chỉ là hiểu lầm, nếu muốn hóa giải hiểu lầm trước đây,
anh cùng anh trai đều phải uống mới phải.”
Ly rượu bị hạ thuốc
cô ta có thuốc giải, anh trai uống rượu cô ta có thể đưa cho anh ta thuốc giải,
còn ly kia, nếu Tống Hiểu không uống thì Phó Lễ cũng không thể không uống!
“Đúng, Phó Lễ, tôi
kính anh!” Tiết Hữu Bân sảng khoái nói, mau chóng tiếp nhận ly rượu Tống Hiểu
đưa qua, bộ dáng đầy thành ý.
Phó Lễ nghe vậy, cầm lý rượu Tiết Vô Ưu đưa qua nhận lấy.

Post a Comment