Sau khi trọng sinh, cô trở thành hoang tưởng của Phó tiên sinh Chương 9

 

Chương 9: Phạm Ngữ Hạ Lan

Người phụ nữ khoảng 40 tuổi, mặc một thân sườn xám hoa mẫu đơn đỏ rực, trên tay mang một chiếc túi xách nhỏ, tóc buộc sau đầu, một đôi hoa tai cùng vòng cổ bằng ngọc trai, khuôn mặt được bảo dưỡng khéo léo luôn nở nụ cười trên môi.

Dì ấy là một người phụ nữ có khí chất. Gương mặt dì tạo cho cô cảm giác quen thuộc nhưng Tống Hiểu lại không nhớ ra được loại cảm giác quen thuộc này đến từ đâu.

Trong khi cô còn đang bối rối, người phụ nữ đã bước tới trước mặt cô.

Dì ấy lấy trong túi xách nhỏ ra một tấm danh thiếp, đưa qua nói: “Cô Hiểu, tôi nghe nói cô đang tìm cách làm đẹp, tôi có thể giúp cô. Đây là danh thiếp của tôi, nếu cô cần thì cô có thể gọi vào số này.” Tống Hiểu nhìn chăm chú vào tấm danh thiếp người phụ nữ đưa cho, sau đó nhìn thấy tên trên đó – Phạm Ngữ Hạ Lan.

Bốn chữ này đối với Tống Hiểu không hề xa lạ, cô lập tức kinh ngạc, cầm lấy tấm danh thiếp trong tay, vui sướng không nói lên lời: “Dì là nhà hóa học nổi tiếng ở nước Z, Phạm Ngữ Hạ Lan!” Ở nước Z, Phạm Ngữ Hạ Lan là một nhân vật rất nổi tiếng, một nhà hóa học thiên tài với niềm đam mê hóa học đến cuồng nhiệt, vô cùng tài giỏi và là người đứng đầu trong lĩnh vực hóa học. Sở trường lớn nhất của dì là chế dược. Khi dịch hạch quy mô lớn bùng phát ở nước Z, dì đã nghiên cứu được thuốc trị chỉ trong thời gian ngắn và cứu người dân thoát khỏi thảm họa, vì vậy dì không chỉ là một thiên tài chế dược mà còn được người dân nước Z vô cùng yêu mến.

Phạm Ngữ Hạ Lan vừa xinh đẹp vừa có năng lực, những đóng góp của dì cho đất nước không có phụ nữ nào sánh bằng, dì ấy là hình mẫu cho nhiều thiếu nữ noi theo và là người mà Tống Hiểu ngưỡng mộ. “Tống tiểu thư quá khen, tôi cũng chỉ là một dược sư, tình cờ nhìn thấy cô trên báo, nghe nói cô đột nhiên biến thành như vậy, hơn nữa tới rất nhiều bệnh viện cũng không tìm ra nguyên nhân, trị cũng không hết, nên chú ý tới.

Thật trùng hợp hôm nay tôi vừa kết thúc quá trình hướng dẫn học tập ở bệnh viện này liền nhìn thấy cô ở đây, con người của tôi cái gì cũng giỏi, đặc biệt là ở phương diện nghiên cứu rất cố chấp, cho nên tôi muốn tìm ra nguyên nhân và giải pháp. Không biết tôi có quá đường đột hay không.”  Phạm Ngữ Hạ Lan giải thích mục đích tới đây, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa, giống như vị tiền bối dễ nói chuyện. Tống Hiểu lắc đầu, nhanh chóng phủ nhận: “không đường đột, không đường đột, cháu rất cao hứng, ngài có thể giúp cháu, cháu rất vui, ngược lại là cháu vậy mà lại không nhận ra ngài.”

Hạ Lan nữ sĩ, tôi luôn ngưỡng mộ ngài! “Nói tới đây, trong mắt Tống Hiểu tràn đầy vẻ ngưỡng mộ.”

“Haha, nha đầu này thật tinh mắt.” Phạm Ngữ Hạ Lan cười đến vô cùng vui vẻ, vẫy tay chào một nhóm người cách đó không xa, vỗ vỗ vai Tống Hiểu nói: “Được rồi, cuối tuần ta có thời gian, có thời gian thì cứ gọi ta, ta đi trước gặp mọi người, hẹn gặp lại.” Tống Hiểu nhìn Phạm ngữ Hạ Lan, sau khi người đã biến mất, cô kiềm lại sự phấn khích của mình, cất danh thiếp trên tay bỏ vào túi sách. Kiếp trước cô chưa từng tiếp xúc với Phạm Ngữ Hạ Lan. Kiếp này có lẽ đã có sự thay đổi.

Ngoại hình của cô cuối cùng cũng có thể được phục hồi sao? Sờ mặt chính mình, trong lòng Tống Hiểu lóe lên một tia hy vọng. Lúc này cô rất muốn gặp Phó Lễ để báo tin vui này cho anh! Có lẽ Phó Lễ có thể nhìn thấy bộ dáng thật sự của cô! Nghĩ đến đây, Tống Hiểu nhìn chằm chằm vào cửa phòng khám, trong lòng không khỏi lo lắng, đã lâu như vậy rồi, cô cũng không biết Phó Lễ thế nào.....

 __________

Phòng khám

Phó Lễ ngồi trên ghế, ánh sáng mờ ảo bao phủ khuôn mặt anh, nhưng đôi mắt lại tỏa ra tia sáng lạnh lẽo.

Bác sĩ mặc áo trắng lau máu khắp người, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười xấu xa: “Lão đại, chỉ vì một nữ nhân mà ngài thật là hao tâm tổn sức a!”

“Nhiều chuyện” Phó Lễ lạnh lùng mắng, dường như cũng chẳng muốn đáp lời anh ta, chỉ đặt một tờ chi phiếu rồi đứng dậy rời đi.


<< << Chương trước                                                                             Chương sau >> >> 

Post a Comment